Truyện Ngắn Tình Yêu
Những câu chuyện về tình yêu sâu lắng và ngọt ngào.
Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015
Vợ chồng và bữa tối ly hôn thú vị
Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán.
Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh. Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh.
Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị nói: “Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã”.
Chị nhìn anh nói: “Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đấy đi?”
Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: “Anh chị dùng gì ạ?”
Anh nhìn chị nói: “Em gọi đi.” Chị lắc đầu: “Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.
“Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món “Ký ức cuối cùng.”
“Thôi được”, chị hất món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: “Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc.”
“Anh gọi gì ạ?” Cô phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy.
“Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.” Chị vội chữa thẹn cho anh. Cô phục vụ cười: “Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng, các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món “Ký ức cuối cùng” nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối sự lựa chọn này.” Anh chị gật đầu: “Được.”
Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. “Bữa tối này gọi là “một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển”. Mời anh chị thưởng thức.” Cô phục vụ nói xong lui ra. Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối diện, nhưng không biết nói gì với nhau.
“Cộc cộc cộc!” Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một bông hồng đỏ tươi, nói: “Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi.”
Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc.
Tết Valentin đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu lên, thế mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói: “Thôi, thôi, khỏi cần.”
Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói: “Không, phải tặng.”
Cô phục vụ cầm bông hồng lên, “xoèn xoẹt” một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc.
“Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi”. Nói xong, cô quay người ra khỏi phòng.
“Em... anh...” Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời.
“Phụt!” Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào.
“Chuyện gì thế?” Anh chị vội đứng lên.
“Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!” Bên ngoài có người kêu thét lên. “Anh!” Chị ép vào người anh, “em sợ!"
“Đừng sợ!” Anh ôm chặt lấy chị, “Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi.”
Ngoài phòng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói: “Xin lỗi anh chị, đây là món “Sự lựa chọn từ đáy lòng” của nhà hàng gửi tới anh chị.”
Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: “Vừa nãy là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không thể sống thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi đăng ký lại!”
Chị cắn môi: “Anh nói thật lòng đấy chứ?”
“Thật! Anh hiểu rồi.” Cô ơi, cho thanh toán.
Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói: “Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là “Phiếu thanh toán vĩnh viễn”, mong anh chị cất giữ mãi mãi.”
Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe. “Anh làm sao thế?” Chị lo lắng hỏi. Anh đưa phiếu thanh toán của mình cho chị, nói: “Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.”
Chị cầm tấm phiếu đọc: “Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, sáu mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai... Đó là vợ anh”.
“Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.” Chị đưa phiếu thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc: “Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con... Đấy là chồng em”.
Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng.
Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015
Ánh mắt người thương
Đó là điều mà những người yêu nhau luôn muốn thể hiện cho nhau thấy những yêu thương không lời, nhưng cũng là điều mà những con người mang một nỗi lòng khuyết sâu do rời xa người mình yêu không thể nào đón nhận được.
Tôi yêu ánh mắt ấy từ thuở hàn vi hai đứa chưa là gì của nhau, chỉ trao cho nhau những ánh nhìn e ngại mà lại mang đầy ẩn ý, dù là xuất phát từ đôi mắt một mí bé nhỏ, nhưng với tôi, ánh mắt ấy là cả một điều kì diệu.
Là ánh mắt mông lung khi suy nghĩ xa xăm vô hạn, đó là cả một sự thăm thẳm mà khi tôi đón nhận cứ tưởng rằng đâu đó là mê cung. Ánh mắt ấy cho dù không quen biểu cảm quá nhiều, nhưng dường như cho tôi hình dung ra được rằng chủ nhân của chúng đang thế nào. Ánh nhìn buồn bã hun hút le lói, như sự sáng mờ nhạt của viên kim cương bị chôn vùi trong đất lâu ngày, là nỗi buồn da diết nói lên nỗi lòng.
Là một ánh mắt tỏ vẻ dễ thương khi làm nũng với tôi, ánh mắt ấy bỗng chừng tinh nghịch, trong vắt và tinh khiết. Dù là đôi mắt ấy không thuộc hạng xuất sắc, nhưng trong lòng tôi, ánh mắt ấy như khơi gợi cả một bầu trời cảm xúc trong tôi. Chỉ cần nhìn vào thôi, có lẽ sẽ rất khó để tôi có thể nhìn đi nơi khác - một ánh mắt mê hồn, quyến rũ lòng tôi đến kì lạ.
Là ánh mắt sắc bén khi có biến cố cuộc đời, như hừng hực ánh lửa cháy nghi ngút bên trong, như moi xoáy tim gan người hay sự vật đối diện với nó phải phơi bày sự thật. Ánh mắt chỉ cần lướt nhẹ qua thì cho dù rằng có muốn giấu diếm điều gì cũng không thể không nói được, như có một bản năng đặc biệt cho đôi mắt ấy để ánh nhìn sở hữu những cung bậc cảm xúc như một sự sống sinh động và quyết liệt không thể chối từ nếu như muốn tìm những điều đang khuất trong bóng tối.

Là ánh mắt mà bản thân tôi chỉ chực oà khóc nếu nhìn phải, khi tôi không còn được bên cạnh. Tôi lảng tránh ánh nhìn đó đi vì không muốn bị hút vào nó rồi bất chợt thức tỉnh và nhận ra rằng nó không còn là của mình nữa. Là ánh mắt tôi thương biết bao dù cho có giận dỗi điên loạn cách mấy, hay là ánh mắt trẻ thơ nhỏ dại tôi không sao trách được, đó là ánh mắt tôi yêu.
Tối tiếc rằng phải chi tôi đọc được đôi mắt ấy đúng lúc để không bỏ sót điều gì, tôi ước chi tôi không quá ngờ nghệch rằng ánh mắt chỉ biết lấy sự thật làm công bằng mà lại không thể nhìn tôi như giấu diếm. Tôi ước gì mình đủ sức tàn bạo để nhìn thẳng mà không rơi nước mắt khi chúng không còn nhìn thấy tôi cho dù tôi đang đối diện. Và tôi ước rằng, phải chi ánh mấy ấy đọc thấu tôi lúc này để không làm cho ánh mắt của chính tôi phải mờ nhoà nước mắt.
Ánh mắt ấy, của con người tôi yêu thương ấy là thứ dẫn tôi qua mọi khó khăn, là thứ cho tôi sự nghiêm khắc để trưởng thành, và là ánh mắt tôi có thể nhìn mãi mà không bao giờ muốn rời đi, là thứ tôi ước gì có thể hằng ngày đặt nụ hôn lên đó ấm áp.
Ánh mắt à, chỉ có mi là chân thật với ta, đau lòng thay, ngay lúc này, dù chỉ cách nhau mà hơi thở có thể cảm nhận rõ mồn một nhưng ta lại không thể đối diện được, vì ta biết, lòng ta sẽ đau đớn thế nào nếu có lỡ chạm phải.
Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015
Nghĩa vợ già - Tình chồng trẻ
Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.
1. Cảnh nghèo
Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn. Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.
Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi. Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn.
Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư. Vì thế bà mối đến, réo rắt: "Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà". Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa?
Nhưng chị xin: "Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!". Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư!
Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng. Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.

2. Cười xót xa
Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái. Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.
Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai. Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét,...
Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình: "Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?".
Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: "Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường..."
Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói: "Chị ơi, em yêu chị!". Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.
3. An ủi nhỏ nhoi
Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay. Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu.
Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền. Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ. Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi.
Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói: "Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành".
Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi. Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh? Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học.
Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt. Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường. Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa. Nhưng anh vẫn nói: "Chị, chờ tôi quay về nhé!".
Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.
4. Kiếp này
Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi. Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: "Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị".
Lúc đó chị đã 29 tuổi.
Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa. Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa! Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: "Chị, chờ tôi quay về nhé!"; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ. Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.
Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết. Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực. Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị:"Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!".
Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị? Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.
5. Xin lỗi
Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái. Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.
Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói: "Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?". Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi.
Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch: "Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi". Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

6. Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa.
Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu. Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.
Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói: "Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy". Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ.
––-
Xin hãy dành sự yêu thương chân thành cho những người luôn bên bạn. Ta gieo xuống một hạt mầm yêu thương. Ta sẽ nhận lại gấp nhiều lần như thế… Gieo xuống một hạt mầm chia sẻ - Ta sẽ nhận lại được nhiều hơn ta mong đợi.
Và gieo xuống một hạt mầm hi vọng – cảm thông. Ta sẽ chẳng bao giờ ngờ được lãi suất yêu thương sẽ nhân lên gấp nhường nào ….
Cứ thế những vụ mùa bội thu sẽ đến với những trái tim nhân hậu … Khi mà yêu thương được đền đáp bằng yêu thương.
Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015
Lấy chồng giàu, nhiều khi cơm chan nước mắt!
Nhiều cô gái trẻ hay nói thế này “thà khóc trong BMW còn hơn cười sau xe đạp”, chị biết các cô ấy chưa từng trải qua cảnh “khóc trong BMW” nên mới nghĩ thế, chứ nếu ngày nào mở mắt ra cũng thấy cuộc đời một màu u ám, bế tắc, nuốt nước mắt vào lòng thì hẳn các cô cũng biết sợ như chị thôi…
Chị ngẫm thấy cảnh đời ai cũng có những cái khổ của riêng mình, chỉ có điều người ta vì lý do nào đó mà im lặng hoặc cố gắng mà sống, mà vượt qua, bởi có nói hay không nói thì những vấn đề khó khăn mà họ gặp phải cũng chẳng ai có thể giúp mà giải quyết được. Nhưng chị vẫn sẽ nói những tâm sự đang đè nặng trong lòng chị, hi vọng người con gái nào đang mơ tưởng một cuộc sống giàu sang, đổi đời nhờ lấy chồng giàu thì hãy suy nghĩ lại, bởi “những chiếc bánh màu hồng ngọt ngào đôi khi chính là miếng bả chuột”.
Ngày còn trẻ, chị nức tiếng gần xa về nhan sắc hơn người của mình. Chị đã từng đi thi một vài cuộc thi về nhan sắc và đạt giải cao nhất năm chị còn đang học cấp ba. Kể từ hồi ấy, nhiều người biết chị nhiều hơn và cám dỗ cũng theo chị từ đó.
Không ít thiếu gia, và đại gia vây quanh săn đón, chiều chuộng, ngỏ ý làm quen làm thân với chị. Từ một người con gái có gia cảnh rất bình thường, nhưng nhờ có nhan sắc mà sáng xe đưa, chiều xe đón, cuộc đời cứ như trải chiếu hoa, chị là niềm hãnh diện của gia đình khi đó. Tuy vậy, chị vẫn không để ý đến ai bởi chị không thể trói đời mình nơi tỉnh lẻ.

Học xong cấp ba, chị thi đỗ vào một trường đại học nhàng nhàng, nhưng nhờ tiếng tăm của cuộc thi nhan sắc và vẻ ngoài của mình, chị khá nổi tiếng trong trường với tư cách là một hoa khôi. Một vài tờ báo giấy đưa tin, đưa hình tung hô, chị càng thêm nổi tiếng và ngày càng có nhiều lời mời gọi tham gia đóng phim, làm mẫu…chị nhận lời vài show với ý niệm tham gia cho vui dù chị không thích mấy công việc liên quan đến nghệ thuật cho lắm bởi chị biết mình không có khả năng.
Trong một lần đi dự tiệc đóng máy bộ phim đầu tay mà chị tham gia, chị đã gặp V, một thiếu gia đất mỏ nổi tiếng và anh cũng chính là chồng chị bây giờ.
V chiều chuộng và chân tình với chị hơn những người đàn ông khác rất nhiều. Những người đàn ông tán tỉnh tôi một thời gian thấy không có kết quả thì đều rút lui và nhanh chóng tìm cho mình bến đỗ mới. Riêng V thì khác, anh tỏ ra là một người đàn ông tâm lý, chân thành và rất quan tâm chị về cả vật chất lẫn tinh thần. chị suy nghĩ nhiều đêm, biết mình cũng không có tài cán gì ngoài nhan sắc, "mà đời con gái có thì thôi" – mẹ chị thường bảo thế, nên khi anh ngỏ lời đưa chị về ra mắt để tính chuyện hôn nhân thì chị không hề do dự.
Được diện kiến với mẹ chồng tương lai mới thấy bà là một người đàn bà sắc xảo đến rợn người. Bà rất vồn vã, nhã nhặn khi gặp chị lần đầu, tôi cứ nghĩ rằng bà đã ưng chị nên chị cũng thấy thoải mái khi bước chân vào biệt thự nhà bà. Ai ngờ, ngoài mặt bà nói cười với chị còn trong lòng thì ngăn cản dữ dội.
Sau cuộc gặp ấy mấy hôm thì bà chủ động gọi chị đến nhà và kêu không được nói cho V biết. Vừa ngồi xuống bà đã nhìn tôi sắc lẹm khiến chị sởn gai ốc. Chẳng nói chẳng rằng, bà vứt một quyển sổ lên bàn rồi bảo “Cháu xem đi, cái này là cái gì?”. Chị cầm cuốn sổ lên thì thấy tên mình ngoài sổ, mở ra xem thì thấy đó là quyển sổ khám thai định kỳ, phiếu và ảnh siêu âm thai, rồi ngày tháng khám, sau đó thì đình chỉ thai… chị ngơ ngác hỏi bà “Đây là cái gì vậy bác?” thì bà rít lên từng câu sắc lạnh “Lại còn cái gì nữa, không phải tác phẩm của cô thì còn của ai? Tốt nhất là cô nên im miệng và tránh xa thằng V nhà tôi ra, đừng để tôi đưa cái này cho mọi người thì cô không con đường mà lấy chồng đâu!”.
Chị thất sắc, không thể ngờ nổi sao lại có chuyện phi lý đến vậy đổ ập lên đầu? Ai đã vu oan giá họa cho chị? Mãi sau này tôi mới biết, vì mẹ chồng chị không ưng cái gia cảnh nhà chị nên bày ra cái trò giá họa này để chị “chột” mà rút lui. Thật là một người đàn bà đáng sợ!
Chị không làm gì sai nên không phải sợ, chị nói thẳng với V chuyện đó và V hoàn toàn tin tưởng chị, có lẽ anh cũng biết mẹ mình là người thế nào? Mẹ chồng chị là người có thể "hô phong hoán vũ", đổi trắng thay đen, bà chỉ có một nhược điểm duy nhất là yêu V hơn bất cứ thứ gì trên đời, vì thế khi không thể ngăn cản quyết định của con trai duy nhất, bà đã chiều ý để V cưới chị về làm dâu nhà bà.
Cuộc vui "ngắn chẳng tày gang", sau khi kết thúc tuần trăng mật thì chồng chị bận tối ngày với bao công việc nên ít có thời gian về nhà. Vậy nên, anh cũng không biết mẹ anh đã hành hạ chị thế nào...
Bà gọi chị xuống nhà rồi bắt chị kí vào một lá đơn cam kết nếu ly hôn sẽ ra đi tay trắng, không đòi hỏi quyền lợi hay tài sản gì của nhà chồng. Chị thấy khó chịu với thái độ của bà nên bảo “đợi anh V về bọn con nói chuyện đã” thì bà chẳng nói chẳng rằng cho chị ngay một cái bạt tai và rít lên “Mày chỉ là loại hữu sắc vô hương, mày nghĩ những loại như mày bước chân vào nhà giàu để làm gì không ai biết à? Xin lỗi mày đi con, có biết tại sao người ta lại giàu không? Là đầu người ta có sỏi đấy con ạ, không phải để trên đầu trang trí đâu! Nếu mày không ký, thì chỉ thiệt cho mày thôi!”.
Nhìn vẻ quyết liệt và cái nhếch miệng đầy khinh thị con dâu, chị không còn giữ được bình tĩnh nữa, cầm lấy ngay cái bút ký vào đám giấy tờ bà đưa rồi đi lên phòng. Bà có vẻ hể hả lắm “Thế ngay từ đầu có phải nhanh không nào? Mẹ làm thế cũng vì vợ chồng chúng mày cả, sau này mày với nó không hòa thuận, mày bỏ nó thì có phải thiệt thòi cho thằng V không?”. Chị nhìn bà mà chẳng buồn nói câu nào nữa, vì nói cũng không lại với cái miệng ghê gớm của bà.

Bố mẹ chị từ ngày con gái đi lấy chồng chỉ dám qua thăm con một lần, chung quy cũng vì cái thái độ khinh người của mẹ chồng chị khiến bố mẹ đẻ tôi cảm thấy bị xúc phạm, dù thương yêu con gái nhưng ông bà nhất định không thèm đến chơi. Chị nghĩ đến cái cảnh mình mà buồn, nhưng bản thân mình làm dâu mà còn không muốn ở thì hỏi sao bố mẹ mình không muốn đến!
Rồi chuyện đến ba năm rồi mà chị vẫn chưa đậu thai cũng khiến chị khủng hoảng tinh thần. Hai vợ chồng đã đi khám nhiều nơi và biết rõ nguyên nhân là do chồng chị vô sinh thứ phát, không thể có con. Nhưng mẹ chồng chị khăng khăng cho rằng vì chị là loại “gái độc không con” nên lấy cớ để yêu cầu chị làm đơn ly hôn. Khi chồng chị lên tiếng thì bà lại cho rằng “Nhà này ba bảy đời ai mà chả có con đàn cháu đống, hà cớ gì mà lại vô sinh được? Ấy là do vợ chồng không hợp cũng số, căn quả… bỏ nhau lấy đứa khác lại đẻ ầm ầm ra…” và tìm mọi cách “cổ vũ” cho vợ chồng chị ly hôn.
Hôm rồi, tự dưng mấy cô giúp việc nghỉ làm hết. chị hỏi lý do tại sao thì bà thẳng thừng "Lấy cô về làm cái máy đẻ mà còn không biết đẻ thì phải biết mà lau dọn nhà cửa chứ còn kêu ca gì?”. Nhà chỉ có hai mẹ con, đang ăn cơm mà chị phải nuốt nước mắt vào lòng.
Từ ngày lấy chồng đại gia, mang tiếng sống trong biệt thự, đi xế hộp tiền tỷ, quần áo xài đồ hiệu nhưng chị chưa bao giờ có một phút thảnh thơi về tâm hồn đúng nghĩa. Nhiều khi chị nghĩ mình còn trẻ, hay là mình ly hôn cho xong? Mình vẫn còn cơ hội để làm lại từ đầu mà, nhưng nghĩ đến chồng chị lại chùng lại. Vì anh thực ra vẫn yêu chị, và nếu chị ra đi với hai bàn tay trắng, trở về khởi điểm lúc ban đầu, liệu chị có thể tìm được người yêu chị thật lòng, một gia đình tốt hay là lại rơi vào một nhà giàu phiên bản khác? Ly hôn chị sẽ bắt đầu lại từ đâu? Còn bố mẹ chị nữa họ hãnh diện về chị biết bao nhiêu? Nghĩ hoài nghĩ mãi mà chả thấy đâu lối thoát, tâm trạng ngày càng nặng nề, bí bách, chị chỉ còn biết giãi bày cho những ai quan tâm đến cuộc sống sau bức rèm nhung của “đại gia, kiều nữ” mà người ta thường nói, cho họ thấm cái cảnh làm dâu nhà giàu nó "sướng" thế nào!
Nhiều cô gái trẻ hay nói thế này “ thà khóc trong BMW còn hơn cười sau xe đạp”, chị biết các cô ấy chưa từng trải qua cảnh “khóc trong BMW” nên mới nghĩ thế, chứ nếu ngày nào mở mắt ra cũng thấy cuộc đời một màu u ám, bế tắc, nuốt nước mắt vào lòng thì hẳn các cô cũng biết sợ như chị thôi…
Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015
Xin lỗi vợ thân yêu!
Lời xin lỗi và sự thật có chằng chồng chỉ dám chia sẻ trên mạng xã hội còn sự thật thì chồng chả bao giờ dám nói vợ yêu à! Vì sai lầm của chồng quá lớn và chồng cũng không biết phải làm sao để có thể lấy lại những gì mình đã gây tổn thương cho vợ. Những sự thật này chồng mong vợ đừng bao giờ biết tới vì chồng biết nếu vợ biết, nếu những sự thật này vợ biết được thì vợ sẽ tổn thương tới nhường nào!
Trong tinh yêu đẹp của 4 năm trước hôn nhân chưa một lần chồng dám và nghĩ là mình sẽ không chung thủy, những ngày hạnh phúc ấy chồng chẳng bao giờ quên được. Lấy được một người vợ ngoan hiền hết lòng chăm chồng, chăm con chồng hạnh phúc lắm vợ yêu à. Nhưng có chăng đàn ông là ích kỷ làm tham lam. Chồng của vợ là đã là một người như vậy.
Sau hôn nhân chồng đã rất hạnh phúc khi vợ sinh cho chồng một cô công chúa xinh xắn ngoan ngoãn nhưng chồng đã không biết quý trọng những điều đó. Cuộc sống xa nhà, đã làm chồng gục ngã. Lần đầu trong cuộc sống của chồng mang 2 từ tự do đúng nghĩa. " TỰ DO" khi không ai quản, " TỰ DO" khi chỉ có một mình. Và rồi chính sự " TỰ DO" ấy đã làm chồng vấp ngã. Chồng đã luôn nghĩ mình là một người đặc biệt trong cái thế giới này. Chồng nghĩ mình có thể yêu thương 2 người một lúc và cái ảo tượng ấy đã làm chồng sai lầm như vậy.

Những ngày sống xa nhà, chồng chưa khi nào hết quan tâm tới vợ tới con nhưng chồng cũng đang quan tâm cho một người con gái khác, chắc có thể gọi là người yêu! Những gian dối của một người đàn ông sao mà xấu xa tới vậy... Những ngày đầu đi làm xa nhà, chồng đã lạ lẫm nơi đất xứ, tìm những niềm vui khi xa vợ và giấu đi, quên đi bản thân mình đã có gia đình. Và rồi 1 cô gái đã đem lòng yêu một người vui tính hay nói hay cười và chững chạc. Và chính sự lừa dối bản thân, chống đã sai lầm vợ à! Chồng đã đánh mất đi 2 từ mà chồng chưa bao giờ dám nghĩ tới "CHUNG THỦY"! Chồng đã đánh mất nó dễ dàng quá...
Cuộc sống này có vui không, khi có nhiều người yêu mình? Xin đàn ông trên thế giới này đừng mắc sai lầm như tôi. Chồng đã làm người con gái khóc vì bản thân mình. Khi biết sự thật chồng đã có gia đình, cô ấy cũng đã đau khổ và khóc rất nhiều vợ à! Do chồng lừa dối người ta, và khi vợ biết được sự thật, nhìn vợ đau khổ và thất vọng, chồng biết rằng bản thân mình tồi tệ quá.
Trong mắt gia đình, người thân, bạn bè chồng của vợ luôn là một chuẩn mực. Ăn nói học thức vậy mà sâu kín trong tâm hồn ấy, chồng lại là người có lỗi với vợ, với những người yêu thương mình. Chồng đã rất ân hận và đau đơn khi thấy vợ đau vì chồng, đã hứa với bản thân mình chấm dứt chuyện tình ngang trái này. Vậy mà, tình cảm con người thật không thể hiểu nổi nữa. Khi đã yêu con người ta không thể coi người yêu là bạn, chồng của vợ và người ấy cũng vậy. Chồng đã cố gắng bình thường hóa mối quan hệ ấy để chuộc lại lỗi lầm với vợ.
Vợ ơi! Chồng xin lỗi vợ! Ngày ấy chồng đã quyết tâm để vợ không bao giờ phải khóc vì chồng nữa vậy mà... Chắc "Ông trời" chớ trêu số phận! Ngày chồng nói lời chia tay chấm dứt tất cả cũng là ngày người ấy nói với chồng là đã có thai. Chồng phải làm sao đây vợ??? Sự ngu ngốc đã làm chồng phải chịu hậu quả như thế này. Cả cuộc đời này chồng chả bao giờ tha thứ cho bản thân mình được. Có lỗi với 2 người rất yêu thương mình.
Chồng chẳng bao giờ dời bỏ gia đình mình, vợ hiểu đúng không? Chồng giờ này chỉ mong dù có thế nào thì vợ cũng đừng bao giờ dời xa chồng, vợ yêu nhé! Những ngày gần đây, người ấy nói với chồng "Anh chỉ có thể chọn 1 trong 2 người và người đó phải làm em!", chồng không biết tương lai có những sóng gió gì nữa. Nhưng chồng mong vợ ở mãi bên chồng. Xin lỗi vợ!
Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015
Bạn đã phải là "gái khôn"?
Đàn ông sẽ luôn bị yếu lòng bởi những cô gái ngốc nghếch và nảy sinh tâm lý muốn bảo vệ, nhưng họ sẽ bị hấp dẫn bởi những cô gái thông minh luôn biết làm chủ bản thân trong mọi tình huống.
Người ta sẽ ghen tị với "gái khôn" khi cô ấy luôn biết cách nắm trong tay vận mệnh của mình và biết cách làm cho người bên cạnh phải trân trọng, yêu thương mình, khi cô ấy biết làm thế nào để nắm giữ hạnh phúc.Một cô gái thông minh sẽ biết cách khiến bản thân cảm thấy vui vẻ, cô ấy sẽ biến mọi thứ đa dạng trong cuộc sống này thành những thứ ý nghĩa trong cuộc đời mình.
Một cô gái thông minh sẽ không đòi hỏi người đàn ông của cô ấy phải hiểu cô ấy, mà cô ấy sẽ hy vọng anh ta chỉ cần biết một phần con người mình là đủ.
Một cô gái thông minh sẽ không ép người đàn ông của cô ấy phải làm nhiều điều chiều theo sở thích của cô ấy, mà sẽ để anh ta tự nhận ra đấy là điều tuyệt vời.
Một cô gái thông minh sẽ không quá phụ thuộc vào tình yêu, ngay cả khi độc thân, họ cũng sẽ biết cách biến cuộc sống của mình trở nên đầy màu sắc.

Người ta bảo phụ nữ ngốc nghếch, đơn thuần sẽ được đàn ông che chở yêu thương, họ hạnh phúc bởi vì họ yếu mềm theo đúng cách mà con trai thích cô gái bên cạnh mình phải có. Nhưng có ai hiểu phụ nữ thông minh dù không cần những điều đó họ vẫn hạnh phúc, họ sẽ khiến người đàn ông bên cạnh mình luôn có cảm giác mới mẻ, họ sẽ tự làm chủ bản thân để không phải phụ thuộc vào cảm xúc của người khác mà khi đó, họ biết cách đem cảm xúc của mình truyền đến cho người khác.
“Gái khôn” luôn hiểu làm thế nào để có được và giữ được trái tim một người đàn ông. Nhưng rồi cũng hiểu, tình cảm của con người không phải khi nào cũng vĩnh cửu, thế nên họ sẽ không quá suy sụp khi người đàn ông vốn luôn nói yêu họ bỗng dưng một ngày đẹp trời buông câu chia tay xanh rờn để theo người khác. Họ sẽ học cách đối diện và chấp nhận, đau lòng nhưng rồi nhờ đó lại càng biết yêu thương bản thân mình hơn.
Đàn ông sẽ luôn bị yếu lòng bởi những cô gái ngốc nghếch và nảy sinh tâm lý muốn bảo vệ, nhưng họ sẽ bị hấp dẫn bởi những cô gái thông minh luôn biết làm chủ bản thân trong mọi tình huống.
Cô ấy sẽ có một thế giới nhỏ của riêng mình, vĩnh viễn không ai có thể nhìn thấu tường tận, cô ấy sẽ sống vui vẻ và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn theo cách cô ấy thích, cô ấy sẽ dùng những thứ quý giá như thời thanh xuân một cách toàn vẹn chứ không lãng phí chúng, cô ấy sẽ lựa chọn được người đàn ông tốt để gắn bó cả đời chứ không mù quáng mà yêu một ai đó chỉ để đổi lấy khổ đau.
Vậy nên, “gái khôn” có cách hạnh phúc của riêng họ, sẽ sống theo cách để tận hưởng chứ không phải sống để tồn tại, họ sẽ nổi bật theo cách mình muốn chứ không là bản sao của bất cứ ai.
Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015
Lấy chồng sớm làm gì?
Khi chúng ta chưa đủ chín chắn và trưởng thành, chưa đủ khả năng tài chính cho bản thân và hơn thế thì đừng vội nghĩ đến việc kết hôn. Hãy cứ tận hưởng khoảng thời gian vô tư bên bạn bè, tận hưởng những khoảnh khắc lãng mạn với người mình yêu cho trọn vẹn.
Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất của con gái, vì đơn giản, đây là lúc chúng ta được tận hưởng tự do làm những điều mình thích.
Cô gái nào cũng thích được tụ tập bạn bè những lúc rảnh rỗi, đi ăn, đi chơi với mấy cô bạn thân, thỏa sức thử váy áo trong một shop nào đó.
Cô gái nào cũng có lúc bất chợt say nắng trước một chàng trai lạ, hay chỉ đơn giản là cảm thấy vui cả ngày khi nhận được một món quà từ người mình thích.
Nhưng hãy thử tưởng tượng xem, nếu bạn là một cô gái đã có gia đình thì những điều kể trên sẽ trở nên như thế nào?
Có gia đình, nghĩa là bạn sẽ chẳng còn được coi là một cô gái trẻ trung và tự do nữa.

Bạn sẽ phải tất bật với việc nhà cửa, cơm nước. Một cuộc sống với vòng quay khác mở ra. Lúc còn trẻ và đang yêu, chúng ta chỉ cần nấu bữa cơm đơn giản cho chính mình. Còn bây giờ, bạn sẽ phải đau đầu suy nghĩ xem hôm nay cả gia đình sẽ ăn những gì và bạn sẽ phải nấu như thế nào.
Có gia đình rồi, việc quản lý tài chính sẽ theo một hướng mới. Bạn không còn hào hứng sử dụng vô tội vạ những đồng lương vừa lĩnh cho việc tụ tập bạn bè hay shopping với giày xinh và váy đẹp. Thay vào đó sẽ là những tính toán cho sinh hoạt hằng ngày cùng với tiền lương của chồng giữa lo toan vật chất cho con cái.
Có gia đình rồi, bạn sẽ không còn quan tâm đến những bữa tiệc ồn ào và náo nhiệt sau giờ làm bởi đơn giản lúc này trong đầu bạn là một list dài những điều cần làm khi về nhà. Bạn sẽ dễ dàng mệt mỏi và cáu gắt với những việc từ nhỏ nhất như con khóc hay chồng đi làm vẫn chưa về.
Có gia đình rồi, việc chăm sóc trẻ con sẽ không dễ dàng như bạn nghĩ. Bạn sẽ phải tất bật trở thành một người mẹ trẻ thực sự. Và tất nhiên, bạn lóng ngóng trong việc thay tã hay tắm giặt cho con nếu không có sự trợ giúp từ người khác.
Để rồi đến một lúc nào đó, bạn giật mình nhận ra, mình đã thay đổi.
Mái tóc luôn được làm mới đã chẳng còn được chăm sóc như trước.
Tủ quần áo sặc sỡ nhiều màu đã được thay thế bằng đồ mặc ở nhà và đồ mặc đi làm.
-01b1e.jpg)
Những ngày lễ khi yêu nhau luôn được ghi nhớ cẩn thận thì bây giờ đã trôi vào quên lãng và được thay thế bằng ngày đóng tiền điện, tiền nước, ngày đi tiêm phòng cho con...
Danh sách bạn bè thân thiết bị thu hẹp dần lại.
Và người ta cũng không còn gọi bạn là một cô gái trẻ xinh đẹp nữa.
Vậy đấy, con gái à, lấy chồng sớm làm gì?
Khi chúng ta chưa đủ chín chắn và trưởng thành, chưa đủ khả năng tài chính cho bản thân và hơn thế thì đừng vội nghĩ đến việc kết hôn.
Chúng ta hãy cứ tận hưởng khoảng thời gian vô tư bên bạn bè, tận hưởng những khoảnh khắc lãng mạn với người mình yêu cho trọn vẹn.
Kết hôn khi còn trẻ thực sự sẽ làm cho tuổi trẻ của chúng ta ngắn lại, những cuộc vui theo đó dần biến mất. Con gái mà không được trải qua trọn vẹn tuổi trẻ của mình thì sẽ thật hối tiếc, vì chúng ta sẽ chẳng kịp làm những điều mình thích, sống hết lòng với những ước mơ và dự định.
Vậy nên, hãy cứ yêu, cứ sống, cứ vui với những năm tháng tuổi trẻ, bạn nhé.
Con gái, lấy chồng sớm làm gì!
Cô gái nào cũng thích được tụ tập bạn bè những lúc rảnh rỗi, đi ăn, đi chơi với mấy cô bạn thân, thỏa sức thử váy áo trong một shop nào đó.
Cô gái nào cũng có lúc bất chợt say nắng trước một chàng trai lạ, hay chỉ đơn giản là cảm thấy vui cả ngày khi nhận được một món quà từ người mình thích.
Nhưng hãy thử tưởng tượng xem, nếu bạn là một cô gái đã có gia đình thì những điều kể trên sẽ trở nên như thế nào?
Có gia đình, nghĩa là bạn sẽ chẳng còn được coi là một cô gái trẻ trung và tự do nữa.

Bạn sẽ phải tất bật với việc nhà cửa, cơm nước. Một cuộc sống với vòng quay khác mở ra. Lúc còn trẻ và đang yêu, chúng ta chỉ cần nấu bữa cơm đơn giản cho chính mình. Còn bây giờ, bạn sẽ phải đau đầu suy nghĩ xem hôm nay cả gia đình sẽ ăn những gì và bạn sẽ phải nấu như thế nào.
Có gia đình rồi, việc quản lý tài chính sẽ theo một hướng mới. Bạn không còn hào hứng sử dụng vô tội vạ những đồng lương vừa lĩnh cho việc tụ tập bạn bè hay shopping với giày xinh và váy đẹp. Thay vào đó sẽ là những tính toán cho sinh hoạt hằng ngày cùng với tiền lương của chồng giữa lo toan vật chất cho con cái.
Có gia đình rồi, bạn sẽ không còn quan tâm đến những bữa tiệc ồn ào và náo nhiệt sau giờ làm bởi đơn giản lúc này trong đầu bạn là một list dài những điều cần làm khi về nhà. Bạn sẽ dễ dàng mệt mỏi và cáu gắt với những việc từ nhỏ nhất như con khóc hay chồng đi làm vẫn chưa về.
Có gia đình rồi, việc chăm sóc trẻ con sẽ không dễ dàng như bạn nghĩ. Bạn sẽ phải tất bật trở thành một người mẹ trẻ thực sự. Và tất nhiên, bạn lóng ngóng trong việc thay tã hay tắm giặt cho con nếu không có sự trợ giúp từ người khác.
Để rồi đến một lúc nào đó, bạn giật mình nhận ra, mình đã thay đổi.
Mái tóc luôn được làm mới đã chẳng còn được chăm sóc như trước.
Tủ quần áo sặc sỡ nhiều màu đã được thay thế bằng đồ mặc ở nhà và đồ mặc đi làm.
-01b1e.jpg)
Những ngày lễ khi yêu nhau luôn được ghi nhớ cẩn thận thì bây giờ đã trôi vào quên lãng và được thay thế bằng ngày đóng tiền điện, tiền nước, ngày đi tiêm phòng cho con...
Danh sách bạn bè thân thiết bị thu hẹp dần lại.
Và người ta cũng không còn gọi bạn là một cô gái trẻ xinh đẹp nữa.
Vậy đấy, con gái à, lấy chồng sớm làm gì?
Khi chúng ta chưa đủ chín chắn và trưởng thành, chưa đủ khả năng tài chính cho bản thân và hơn thế thì đừng vội nghĩ đến việc kết hôn.
Chúng ta hãy cứ tận hưởng khoảng thời gian vô tư bên bạn bè, tận hưởng những khoảnh khắc lãng mạn với người mình yêu cho trọn vẹn.
Kết hôn khi còn trẻ thực sự sẽ làm cho tuổi trẻ của chúng ta ngắn lại, những cuộc vui theo đó dần biến mất. Con gái mà không được trải qua trọn vẹn tuổi trẻ của mình thì sẽ thật hối tiếc, vì chúng ta sẽ chẳng kịp làm những điều mình thích, sống hết lòng với những ước mơ và dự định.
Vậy nên, hãy cứ yêu, cứ sống, cứ vui với những năm tháng tuổi trẻ, bạn nhé.
Con gái, lấy chồng sớm làm gì!
Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015
Nếu hạnh phúc của anh không phải là em...
Cái cách mà em và anh chạm vào cuộc đời nhau thật tình cờ. Mình va vào nhau như định mệnh của tạo hóa rồi cũng xa nhau theo cơn gió của duyên trời...
Ngày gặp anh, em là cô gái nhỏ mong manh nhưng mang trái tim khao khát yêu cuồng nhiệt. Mình quấn vào nhau ngỡ như đã là số kiếp. Nhưng không! Đó không phải là cái mà người ta vẫn gọi là " đời đời, kiếp kiếp", em và anh chỉ là cái gì đó thoáng qua, vội yêu rồi vội tan...
Ngày em biết trái tim anh đang ở nơi khác, em như chết lặng. Cái hồn nhiên vui vẻ ngày nào tan vào gió, mọi thứ ngày càng hanh hao. Biết trách ai đây khi hai ta đều bắt đầu quá vội.
Nhưng có lẽ anh sẽ không biết một điều, em đã yêu anh bằng cả trái tim mình. Dù nhanh, dù vội nhưng vẫn là tình yêu. Yêu anh nên em đau đớn biết nhường nào khi thấy nụ cười của cô gái ấy, yêu anh nên em nghẹn ngào khi đọc những dòng tin nhắn không phải dành cho em. Em ôm trọn tất cả vào mình chỉ để mong níu giữ lại chút yêu thương mong manh sắp vụn vỡ.

Nhưng thật khó phải không anh khi anh luôn phải giấu đi tất cả. Anh giấu đi cô gái mà em đã biết còn em, em giấu đi nỗi đau mà anh không biết. Anh vẫn bên em, vẫn hiền từ như hạt nắng ấm chỉ để mong em không buồn rầu. Em vẫn cười, vẫn nhỏ bé, vô tư để che đi một trái tim khô héo.
Đến ngày gió về, những cánh bồ công anh biến mất. Em đánh mất người mà em yêu thương. Chút tình cảm cuối cùng không đủ để giữ trái tim đã lệch hướng. Em để anh ra đi vì em biết không nên cố giữ thứ không thuộc về mình. Cô gái kia liệu có được anh không em cũng không rõ nữa.
Anh đi nhé, mang theo cả nắng bên em.
Nếu hạnh phúc của anh không phải em, thì em mong anh sẽ là hạnh phúc của một cô gái nào đó, hạnh phúc thực sự và duy nhất. Anh nhớ nhé!
Là con gái, hãy học cách yêu mình trước khi quên mình yêu một ai đó...
Hãy cứ sống là chính mình, yêu người, yêu đời và yêu bản thân vô điều kiện. Học được cách yêu và quên, em sẽ trưởng thành...
Là con gái, nhiều khi, nên nuông chiều bản thân, chiều lòng cảm xúc một chút. Vi vu đường phố, thả mình theo bus, mỉm cười với lòng hay đơn giản là tạm nép mình vào một góc quán quen, nhâm nhi tách cà phê sữa ngọt lịm rồi buông lòng thả mắt ra ô cửa sổ ngắm nhìn cuộc sống xô bồ vẫn bon chen, vẫn hối hả ngược xuôi, miệng vu vơ vài bản tình ca quen thuộc, tâm sẽ tạm lắng, buồn sẽ tạm vơi.
Cuộc sống bộn bề quá đỗi. Ngày đêm cứ trôi và thời gian cũng chẳng bao giờ dừng lại. Người vẫn bon chen hối hả với đời, ganh đua, thị phi, thiệt hơn. Để sống, để tồn tại, chẳng bao giờ buồn ngoái đầu một lần để giao cảm với đời. Mọi ngày như một ngày, nhàm chán, đôi lúc đánh rơi cả nỗi buồn và lạc mất cả yêu thương.

Cả vật chất, cả tình cảm, cả cuộc sống bộn bề đều khiến con người ta thay đổi. Là con gái, đã là một đặc ân, nhưng ngày ngày ngụp lặn với cuộc đời đầy sóng gió bon chen, là một thiệt thòi. Vậy nên, em phải tự yêu lấy mình, tự cho mình cái quyền được yêu trước khi đem lòng yêu một ai đó. Mạnh mẽ đúng lúc và yếu đuối đúng nơi. Đừng dành cho ai sự ưu tiên nếu họ chỉ xem em là một trong những lựa chọn. Đừng để một ai đó gắn mác đàn – ông làm bản thân em đau khổ. Đừng yêu lầm người va yêu sai lúc. Nhân duyên cũng có hạn kỳ. Những gì là của nhau, sẽ thuộc về nhau. Đừng níu kéo những gì bất khả. Đừng để những cảm xúc bồng bột đầu đời giết chết tin yêu. Cứ tin rằng, đâu đó giữa hàng vạn con người trên thế giới, luôn có một người, sinh ra đã là mảnh ghép của em.
Cuộc đời đang dạy em tính kiên nhẫn, cách đứng lên sau vấp ngã và cách chờ đợi yêu thương. Đôi khi, đợi chờ là cả một đặc ân, chờ để biết ai bên mình, ai ra đi, ai thật tâm, ai giả dối. Chờ để biết em là ai, em đang làm gì và đang sống vì điều gì. Cuộc sống chẳng bao giờ là thiệt thòi, phép màu luôn đến muộn để con người biết trân quý, hạnh phúc luôn đến sau để làm nên giá trị. Hãy cứ sống là chính mình, yêu người, yêu đời và yêu bản thân vô điều kiện. Học được cách yêu và quên, em sẽ trưởng thành. Yêu những gì thuộc về mình và quên những gì vốn dĩ không nên nhớ. Thời gian luôn nhiệm màu, thời gian hàn gắn vết thương và là hi vọng bám víu để giải quyết tất cả những gì bất khả, thời gian đẩy quá khứ về sau để em mạnh mẽ sống với thực tại, thời gian thay đổi tất cả, cả người, cả vật, cả cuộc sống bộn bề. Hãy nhớ, nếu em là con gái, phải học yêu lấy mình trước khi quên mình yêu một ai đó.
Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015
Hay là ta cho nhau một khoảng trống?
Ràng buộc mãi như thế liệu chúng ta có đang yêu thật lòng? Em đã tự hỏi mình hàng trăm lần câu hỏi ấy nhưng vẫn chưa nhận được câu trả lời.
Anh yêu em nhiều bao nhiêu?
Anh lấy đi sự tự do trong em, rồi thay vào đó bằng vô cớ sự ràng buộc.
Yêu không phải là để ràng buộc đâu anh. Yêu chỉ là những sự quan tâm thường nhật, là sự chăm sóc nhau trong những ngày giá lạnh, là an ủi nhau trong những lúc yếu lòng, là vỗ về nhau trước những phong ba bão táp của cuộc sống. Yêu chưa bao giờ có khái niệm là anh phải ràng buộc mọi hành động từ em đâu anh.
Anh đang dần giết chết trái tim bé nhỏ của em trong sự kiểm soát của anh. Phải chăng anh quá yêu em nên sợ đánh mất em? Hay chẳng qua chỉ là cảm giác muốn được kiểm soát tất cả mọi thứ của em. Anh bảo: "Anh yêu em theo cái cách của riêng anh". Vậy cái cách yêu của anh là như thế này sao? Là ràng buộc em với những lý do vô căn cứ của anh sao?
Em dần sợ cái cảm giác được anh yêu. Yêu anh em chẳng nhận được gì, nhưng đổi lại, cả bầu trời tự do của em đã bị anh kiềm chế. Em như một con chim đang bị cầm tù trong chiếc lồng tình yêu của anh. Không phải em không yêu anh, nhưng em không muốn mình sẽ chết ngộp trong chính cái tình yêu của mình.

Hay là ta nên cho nhau một khoảng trống!
Có thể đó sẽ là phương pháp hữu hiệu nhất cho một cuộc tình đang dở dang của chúng ta. Như thế ta sẽ biết được tình cảm ta dành cho nhau là gì? Là sự ngộ nhận nhất thời hay là sự chân thành xuất phát từ con tim?
Những tháng ngày bên nhau em đã rất hạnh phúc, và em đã đinh ninh rằng anh chính là định mệnh của đời em. Em nên tin vào anh hay tin vào tình cảm của chính mình đây. À mà không, hình như cả hai đều là một thì phải?
Em nói thế chẳng phải chuyện tình của mình kết thúc tại đây đâu anh nhé! Chỉ là ta cho nhau một khoảng thời gian để có thể xác định lại ta đang ở vị trí nào trong nhau. Để có thể biết được rằng ta yêu nhau nhiều như thế nào?
Qua những ngày giông bão ta sẽ yêu nhau nhiều hơn. Trải qua một khoảng chơi vơi ta mới biết ta yêu đối phương đến mức nào.
Nếu như thật sự ta không thuộc về nhau, cho dù đôi tay có đang nắm thật chặt đi chăng nữa, thì đến một lúc nào đó nó cũng sẽ tự buông lỏng ra mà thôi.
Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015
Bế tắc vì yêu thầm thầy giáo hơn 20 tuổi, đã có gia đình
Tôi là sinh viên năm cuối đại học, mới chỉ 22 tuổi, nhưng đã vô tình có tình cảm với một thầy giáo. Thầy dạy lớp tôi gần 2 tháng. Ban đầu, tôi không có ấn tượng gì với thầy, ngoài vẻ bên ngoài khá lịch lãm cùng với giọng nói lúc nào cũng rất nhẹ nhàng.
Nhưng chẳng hiểu sao, tôi không biết có phải thầy có tình cảm với tôi trước không, nhưng thầy nói chuyện (nhắn tin) với tôi rất thoải mái. Tôi thì nghĩ thầy cũng giống như một số thầy giáo khác, chỉ là nhắn tin tán tỉnh rồi nhằm mục đích không trong sáng gì. Nhưng vì đang chuẩn bị thi môn của thầy nên tôi không dám mất lịch sự, tôi cũng nhắn tin thoải mái như “bạn”.
Nhưng càng về sau, nhắn tin nhiều hơn, và tôi biết được hoàn cảnh của thầy không phải “lăng nhăng”, mà thầy bị “vợ đá” (đó là do tôi hiểu được từ tin nhắn của thầy: Thầy có một đứa con gái được một tuổi, rồi thầy đi du học 5 năm, về thì con thầy không ở với thầy nữa), tự dưng tôi lại có một thứ tình cảm gì đó, có thể là cảm thông, có thể là… tôi cũng không diễn tả được nữa. Nhưng chắc chắn đó không còn là mối quan hệ bình thường. Kết thúc mùa thi, lúc biết điểm, thầy đã giúp đỡ tôi khá nhiều, tôi cũng không hiểu vì sao lại có người tự dưng tốt với mình như vậy? Tôi chỉ có thể tự lí giải là vì thầy nói thầy đánh giá rất cao bài thuyết trình của tôi, gần như là tốt nhất. Nhưng tôi không nghĩ đó là lý do để duy trì mối quan hệ này.
Sau kỳ thi, đáng lẽ là chẳng còn lý do gì để thầy trò nói chuyện nữa, vì có học môn nào liên quan đến chuyên ngành của thầy nữa đâu, nhưng chính tôi lại tự kiếm cớ để được nhắn tin với thầy, tôi cũng chỉ nghĩ là giữ mối quan hệ vì sắp ra trường rồi, có thể đây là chỗ dựa, mình có thể nhờ vả. Nhưng càng nói chuyện với thầy nhiều, tôi càng có cảm giác như mình đang “yêu”.
Tôi cũng đã biết thầy hơn tôi 17 tuổi, cũng biết thầy có con riêng. Tôi cũng đã tự nói với mình không được phép tiếp tục có cái thứ tình cảm ấy nữa, mà chỉ được phép giữ ở mức độ thầy trò thôi. Nhưng dường như tôi không kiềm chế được bản thân, cứ lâu lâu không nhắn tin là tôi lại có tìm ra cớ nào đó liên quan đến học hành để nhắn tin với thầy trước. Mặc dù chính tôi cũng thấy như vậy thật không hay tí nào, vì đáng lẽ tôi nên giữ khoảng cách mới đúng. Tôi không biết thầy có coi thường tôi không nữa, vì tôi cứ bám lấy thầy như vậy.
Nhưng hình như thầy cũng có cảm tình với tôi, vì thầy tâm sự ngay cả chuyện gia đình thầy, đến cả chuyện con cái thầy (đang học lớp 3), chuyện được đồng nghiệp làm mối cho thầy cũng kể. Và cũng nhân cơ hội ấy, tôi hỏi thầy xem người kia có hợp ý thầy không. Thầy nói hoàn cảnh của thầy phức tạp, phải là người đủ dũng cảm mới có thể chấp nhận được và hiện giờ thầy chưa thấy ai phù hợp cả. Tiện đó thầy cũng nói tôi là đứa vô tư không nghĩ ngợi nhiều và bảo tôi đừng nghĩ mấy chuyện như của thầy, sẽ sớm già mất.
Tôi không hiểu sao, lúc đọc những dòng tin nhắn ấy, tôi đã khóc, khóc vì thương thầy, mong muốn được ngồi bên thầy chia sẻ sôi sục trong tôi, và mong nhận được tình cảm từ thầy, cũng thử tưởng tượng ra cái viễn cảnh nếu tôi lấy thầy thì sẽ như thế nào? Nhưng tin nhắn ấy của thầy, đã khiến tôi phải suy nghĩ, liệu tôi có đủ can đảm không? Liệu thầy có phải là có cảm tình với tôi không?
Tôi cũng lên mạng tìm một số lời khuyên cho trường hợp lấy người hơn mình 20 tuổi. Có người hạnh phúc, có người thì hối hận vì đã lấy chồng hơn quá nhiều tuổi, đằng này thầy ấy lại có con riêng nữa, mặc dù em ấy không ở với thầy. Tôi sợ, mình không kiềm chế nổi bản thân, nhỡ tôi thổ lộ tình cảm với thầy thật thì sao? Nhỡ gia đình tôi biết chuyện này thì sao? Thực sự từ trước đến giờ, nghe đến những trường hợp học sinh lấy thầy giáo hơn nhiều tuổi ở trường tôi là tôi chỉ có nghĩ xấu về họ thôi, nhưng giờ tôi mới hiểu có khi họ cũng phải trải qua những điều khó nghĩ như tôi.
Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015
Chia tay có đáng sợ không?
Có. Chia tay rất đáng sợ! Vì đó là chuỗi ngày mà dù có lấy tay giữ chặt ngực thì tim vẫn đau, chỉ cần vô ý sờ tay lên mặt là thấy nước mắt rơi...

Lúc ấy, không chỉ là đáng sợ, mà còn là bi kịch của đời người. Có thấy có lỗi với bản thân mình không? Có. Rất nhiều!
Kỳ thực, chẳng có ai là hy vọng sẽ có ngày chia ly, sẽ có ngày phải nhìn xuống bàn tay rỗng không mà vốn dĩ có bàn tay thân thuộc đã từng ấm áp nằm đó. Thế nhưng chúng ta vẫn cứ phải sống tiếp cho hiện tại, phải sống tốt hơn cho tương lai nhất định không thể dừng chân.
Hạnh phúc là khi con người ta phải vượt qua tất thảy đau thương mới nhận được, phải chiến thắng mọi nỗi sợ hãi để nó không còn là nỗi sợ, phải vượt qua những lần ngã để biết trân trọng nó chứ không phải cứ đứng im ở đó chờ hết đau.
Chúng ta đều là những người trưởng thành, chúng ta cần sự dũng cảm để đối mặt, chứ không cần sự yếu mềm để chạy trốn. Vậy nên, hãy xem chia tay giống như tỉnh dậy sau một cơn ác mộng dài, dẫu vẫn còn một chút cảm giác bất an, nhưng thay vào đó, người ta sẽ thấy nhẹ nhõm, vì mọi chuyện đã qua hết rồi!
Bất cứ ai đã từng trải qua quãng thời gian chia ly, đổ vỡ đều không thể nào quên được cảm xúc của mình khi đó. Khi mà bỗng dưng phải buông một bàn tay đã từng nắm rất chặt, bỗng dưng phải đứng yên một chỗ nhìn người mình yêu nhất biến mất tăm giữa biển người xa lạ, bỗng dưng phải tự áp chế mọi nhung nhớ, áp chế mọi phẫn uất và đau thương.
Là chuỗi ngày mà dù có lấy tay giữ chặt ngực thì tim vẫn đau, chỉ cần vô ý sờ tay lên mặt là thấy nước mắt rơi, trong tiềm thức có kêu gào thảm thiết, lặp đi lặp lại một cái tên cũng phải sống chết mà kìm nén nó lại. Vậy thì thử hỏi chia tay có đáng sợ hay không?
Có. Chia tay rất đáng sợ!

Bởi vì chúng ta không phải là thứ vô tri để có thể lãnh đạm trước chia ly, ngoảnh mặt lại là có thể quên sạch bách. Chúng ta vẫn sẽ thiết tha được quay trở lại quá khứ có người chúng ta yêu, nhưng một mặt lại tự ép mình phải quên đi để bắt đầu một con đường khác, với một người khác.
Quả thực, chia tay rất đáng sợ!
Thế nhưng, nếu cứ đắm chìm trong buồn khổ, cứ sống hoài sống phí vì những ngày tuổi trẻ bị vùi lấp bởi nước mắt đau thương, liệu rằng, cái nỗi sợ hãi đấy có dừng lại ở việc đáng sợ hay không? Chia tay đáng sợ, nhưng điều đáng sợ hơn là con người ta vì thế mà đánh mất bản thân mình. Đánh mất niềm tin vào những cú ngã để bản thân buông thả, để tự mình rơi trôi, để mặc tương lai trượt dài trong nhận thức sai lầm vì ghét bỏ thế giới, ghét bỏ những người xung quanh, ghét bỏ chính mình.
Có còn đáng sợ nữa hay không? Không, nó trở thành đáng thương và đáng trách.
Chia tay. Mọi thứ đều sẽ qua, những tàn tro trong quá khứ vốn dĩ không đủ sức sát thương nếu chúng ta học cách đối diện với nó.
Người ta sẽ học dần được cách làm thế nào để tự chữa lành vết thương khi nó luôn rỉ máu vì ai đó đã đi ngang qua quá khứ. Người ta sẽ biết cứng cỏi hơn để làm một người trưởng thành, để rồi có thể vượt qua những nỗi đau còn lớn hơn thế trong cuộc đời.
Người ta sẽ bắt đầu gặp một ai đó khác, và tập yêu người ấy một cách an toàn, nghĩa là không bồng bột như lúc còn trẻ, nghĩa là sau đổ vỡ, bắt đầu học cách lắng nghe đối phương, bắt đầu biết cách tự yêu thương bản thân và đừng coi ai đó là cả thế giới.
Người ta sẽ chín chắn hơn qua vấp váp, đổi lấy sự tròn trịa vẹn toàn trong cuộc sống. Người ta sẽ biết trân trọng những thứ gần cạnh bên thay vì những thứ quá xa vời, người ta sẽ hiểu rằng, thề thốt không bao giờ quan trọng bằng hành động thật sự, người ta sẽ yêu theo cách một người trưởng thành hơn.
Là chuỗi ngày mà dù có lấy tay giữ chặt ngực thì tim vẫn đau, chỉ cần vô ý sờ tay lên mặt là thấy nước mắt rơi, trong tiềm thức có kêu gào thảm thiết, lặp đi lặp lại một cái tên cũng phải sống chết mà kìm nén nó lại. Vậy thì thử hỏi chia tay có đáng sợ hay không?
Có. Chia tay rất đáng sợ!

Bởi vì chúng ta không phải là thứ vô tri để có thể lãnh đạm trước chia ly, ngoảnh mặt lại là có thể quên sạch bách. Chúng ta vẫn sẽ thiết tha được quay trở lại quá khứ có người chúng ta yêu, nhưng một mặt lại tự ép mình phải quên đi để bắt đầu một con đường khác, với một người khác.
Quả thực, chia tay rất đáng sợ!
Thế nhưng, nếu cứ đắm chìm trong buồn khổ, cứ sống hoài sống phí vì những ngày tuổi trẻ bị vùi lấp bởi nước mắt đau thương, liệu rằng, cái nỗi sợ hãi đấy có dừng lại ở việc đáng sợ hay không? Chia tay đáng sợ, nhưng điều đáng sợ hơn là con người ta vì thế mà đánh mất bản thân mình. Đánh mất niềm tin vào những cú ngã để bản thân buông thả, để tự mình rơi trôi, để mặc tương lai trượt dài trong nhận thức sai lầm vì ghét bỏ thế giới, ghét bỏ những người xung quanh, ghét bỏ chính mình.
Có còn đáng sợ nữa hay không? Không, nó trở thành đáng thương và đáng trách.
Chia tay. Mọi thứ đều sẽ qua, những tàn tro trong quá khứ vốn dĩ không đủ sức sát thương nếu chúng ta học cách đối diện với nó.
Người ta sẽ học dần được cách làm thế nào để tự chữa lành vết thương khi nó luôn rỉ máu vì ai đó đã đi ngang qua quá khứ. Người ta sẽ biết cứng cỏi hơn để làm một người trưởng thành, để rồi có thể vượt qua những nỗi đau còn lớn hơn thế trong cuộc đời.
Người ta sẽ bắt đầu gặp một ai đó khác, và tập yêu người ấy một cách an toàn, nghĩa là không bồng bột như lúc còn trẻ, nghĩa là sau đổ vỡ, bắt đầu học cách lắng nghe đối phương, bắt đầu biết cách tự yêu thương bản thân và đừng coi ai đó là cả thế giới.
Người ta sẽ chín chắn hơn qua vấp váp, đổi lấy sự tròn trịa vẹn toàn trong cuộc sống. Người ta sẽ biết trân trọng những thứ gần cạnh bên thay vì những thứ quá xa vời, người ta sẽ hiểu rằng, thề thốt không bao giờ quan trọng bằng hành động thật sự, người ta sẽ yêu theo cách một người trưởng thành hơn.

Lúc ấy, không chỉ là đáng sợ, mà còn là bi kịch của đời người. Có thấy có lỗi với bản thân mình không? Có. Rất nhiều!
Kỳ thực, chẳng có ai là hy vọng sẽ có ngày chia ly, sẽ có ngày phải nhìn xuống bàn tay rỗng không mà vốn dĩ có bàn tay thân thuộc đã từng ấm áp nằm đó. Thế nhưng chúng ta vẫn cứ phải sống tiếp cho hiện tại, phải sống tốt hơn cho tương lai nhất định không thể dừng chân.
Hạnh phúc là khi con người ta phải vượt qua tất thảy đau thương mới nhận được, phải chiến thắng mọi nỗi sợ hãi để nó không còn là nỗi sợ, phải vượt qua những lần ngã để biết trân trọng nó chứ không phải cứ đứng im ở đó chờ hết đau.
Chúng ta đều là những người trưởng thành, chúng ta cần sự dũng cảm để đối mặt, chứ không cần sự yếu mềm để chạy trốn. Vậy nên, hãy xem chia tay giống như tỉnh dậy sau một cơn ác mộng dài, dẫu vẫn còn một chút cảm giác bất an, nhưng thay vào đó, người ta sẽ thấy nhẹ nhõm, vì mọi chuyện đã qua hết rồi!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

